Ngủ và chết
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 13:11
Nửa trưa Đức Chúa trời xui tôi ngủ như con cú ngủ đông, mệt lả, thẳng băng người hình chiếc lá, bất động sao lỗ mũi thở, lỗ mũi thở sao? Em tôi ngủ sao hay là chết thật? Rồi tôi tỉnh dậy như núi dậy thì vươn vai sống động tôi chả biết cầu nguyện cùng Ngài, chả có đức tin, chả cần ông Trời là ai. Ngài cho tôi ngủ trưa nữa. Lần này tôi ra đi vĩnh viễn bánh xe hồn tôi lăn mãi, lăn mãi, lăn mãi lăn lăn, lăn, lăn về địa ngục đen thui. Thế là tôi sinh ra ích gì cho kiếp người quả bóng?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào