Ngót hai mươi năm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Thời gian chảy nhẹ đến thật vô tâm Lần tìm gặp lại vẫn ánh trăng rằm Ta gọi người: "Đại ca, nhị ca" ấy Một đời tình bạn đẹp đến trăm năm Bọn mình gần tứ tuần rơi dung nhan Bàn tay nâng chén kỉ niệm muôn ngàn Dường như thác đổ vô biên ào ạt Gắn chặt thân tình đến nỗi chứa chan Công danh mỗi thằng mỗi đường mỗi nhẽ Nào quên ve nhạc sĩ kéo trưa hè Tiếng đàn ác-mô-ni-ca ngày xưa còn não nuột Thời châu ngọc dáng nhỏ trót đam mê Ôi, ta nhớ con bé này, bé nọ! Tóc dài kia uốn éo sông yêu thương Mỗi độ tan trường trống tim thúc giục Tình đơn phương lặng lẽ một con đường Đứa Sài Gòn làm kĩ sư trông oách Đứa Tiền Giang chết gục bởi nàng thơ Đứa Vũng Tàu cũng kĩ sư ngoài biển Và nhìn chung vui kể chuyện bất ngờ Đến giờ ta mới hiểu niềm nhăng cuội Tình học trò ngọt mật bước lên ngôi Ta qua không gian ấy còn lưu lại Cái thuở cùng say chơi vội mất rồi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào