Ngôi đền có tự bao đời Rêu xanh bậc đá, lá rơi úa vàng Cột đền, đạn Mỹ xiên ngang Bàn thờ đã lạnh khói nhang lâu rồi Hố bom sâu hoắm chân đồi Ngẩng lên nham nhở mảnh trời biếc trong Vách đền ai tạc tượng ông Lửa quăn giáp sắt, kiếm cong tuốt trần Mặt hiền như bác nông dân Nụ cười tươi sáng, mến thân, đậm đà Từ đền em bước chân ra Hạ Long muôn sóng chói lòa gươm vung Từng đoàn các chú qua sông Pháo vươn. Lá ngụy trang rung tiếng cười Phà sang, đền đã khuất rồi Nghĩ về các chú bồi hồi không yên Và em bỗng hiểu ngôi đền Hiểu ai tạc tượng người hiền cầm gươm...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào