Ngọc uốn cong lưng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Uốn cong lưng theo một đường cong yêu đương tuyệt diệu Trăng hồng ơi bên áo em hồng! Tóc sóng sánh bay vô lòng giai yêu dấu Bước thênh thang một vũ trụ sắc hoa hồng Ta nhìn em e lệ nét nguyên trinh Cúi khẽ nhặt những niềm tâm tưởng Của tình yêu âm nhạc trỗi lên rồi! Nhẽ nào viên ngọc lả lướt dạo trần gian Không chinh phục trái tim hung tàn ác độc Không xua tan cơn nóng kẻ điên rồ Thì thôi em sắc đẹp có mà chơi Mùi hương ấy nhuộm chi, hỡi loài hoa hậu! Anh đớn đau như ai băm vằm nát tương trái tim yêu dân tộc Yêu quê hương lúa chín đường làng chim reo ca bay nhảy Mà tại sao ta bị buộc chiến tranh trút đổ ngập đầu?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào