Ngó xóm Đông
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Từ ngó xóm Đông mà tôi nhớ Dông dài thơ thẩn mấy bài thơ Đi học quên đi bao trang vở Chép đầy tên ấy của tình mơ Tôi thành kẻ bệnh tương tư quá Ngặt nỗi hai ta lại xa nhà Gửi thư bằng gió thì gió thoảng Nhắn với mây kia mây cũng già Thì đánh liều nhìn qua song cửa Thật buồn cơn lốc kéo cơn mưa! Cô ạ, làng đây vàng thu chết Vì mắt môi cô cũng chẳng vừa! Sông sâu không chở tình cô lại Tôi lạnh trong phòng than với ai? Khoảng cách đường kia là chiếc vách Ngăn dài hai đứa muốn tỏ bày Thử thả dây vào trong hồn ấy Nào ngờ chẳng thấy một dáng ai Tâm tư khắc mãi hình khêu gợi Uyển chuyển từ chân đến mặt mày! Cô ơi, có lẽ cô nào biết! Dan díu làn môi, vướng bận tình Thả những canh sầu vào mộng tưởng Đón về đơn lẻ búng sương trinh Này thư tôi gửi bằng thơ thẩn Xin chớ cười tôi kẻ cơ hàn! Một đời áo vải tranh con chữ Tập viết vài nhời để thở than Giá gì cô sẽ là dâu mới Tôi sẽ được làm chú rể thôi Thì còn gì ước trên trần thế Sum họp nên đôi đẹp tuyệt vời! Nhà sẽ thêm lên nhời cô nói Rộn ràng từ trước đến đằng sau Tôi thương nhớ lắm, yêu cô lắm Tưởng tượng rằng mai được bắc cầu Có rảnh chiều nay tan buổi học Tạc qua đường nhỏ gốc cau xanh Chỗ vài hàng giậu đang đeo bám Ta sẽ cùng nhau tỏ chút tình Nhận thư cô nhớ hồi âm nhé! Tôi đợi, tôi chờ như khát khao Đừng đem sa mạc mà gửi lại Tôi chết trong tôi hỡi má đào!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào