Ngơ ngác
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Vũ Tiềm
Một số bài cùng tác giả
– Bài số 216– Cuộc lên đường đầu thế kỷ 21
– Vụng tu đành lấy cỏ hoa làm chùa
– Bài số 15
– Bài số 34
Từ lúc nào hỡi ngọn gió heo may Mang tâm sự thi nhân chưa tiện ngỏ Vàng trút xuống và cành sương nức nở Mặt đất hồi hộp lúc xạc xào thu. Từ lúc nào mỗi thao thức trăng khuya Bóng dáng con nai vàng ngơ ngác Thấp thoáng đâu đây trong mỗi căn nhà Nai đến lúc nào không ai nhận ra. Đôi mắt thu ngơ ngác giữa rừng người Trôi nổi giữa những xô bồ chen lấn Những con mắt X quang, tia cực tím Giữa thế nhân vẫn thiếu vắng nhân tình. Thấy thương quá mắt nai như giọt nước Thấy vô giá một nỗi buồn xa xôi Thơ sầu rụng thành cây, thành trái ngọt Để nỗi niềm cô phụ bớt đơn côi Bỗng hôm nay trăng mờ, rừng thổn thức Bao mắt nai trở lại suối trong lành Ngơ ngác đạp trên lá khô đưa tiễn Tiếng thu vàng đi vào cõi thu xanh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào