Nghinh xuân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Tháng chạp giời đông mai muốn lạnh Nụ cười cô ấy rất non xanh Người, mai – hai kẻ mong nắng mới Ngày tết về đây đón mộng lành Hương vờn như áo vờn trong trắng Cô đi nhè nhẹ nét bâng khuâng Gió lồng bãi cỏ rung rinh ngọn Khiến cõi lòng tôi khẽ mơ màng Rồi rộn bánh chưng, bánh tét bày Xóm giềng xúm xít giúp một tay Khen rằng cô chính là thục nữ Tôi càng quyến luyến thật đắm say Tháng nữa là ta được ba năm Yêu nhau như sóng lượn giăng rằm Hôm nay bàn bạc dăm sính lễ Định rằng xin mẹ kết trăm năm Cha cô hớn hở reo trong dạ Từ lúc pháo vui nổ bên nhà Bữa tiễn con về ở làng tôi Hạnh già nước mắt lại cứ sa Còn “em” ràn rụa trông không nỡ Mà phải lòng tôi, đành bao giờ Gạt lệ em thành cô dâu đẹp Thảo hiền như mật của tình thơ Lo âu mai mốt biết làm sao Tôi ủi an em kiếp má đào Son sắt cùng nhau, đừng bối rối Thân tùng, thân bách cứ càng cao Tàng che em cả đời em nhé! Mưa gió mình qua vẹn câu thề Và biển tình em xanh lên sóng Núi hồn tôi cũng vẫy đam mê.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào