Ngày xưa có anh Trương Chi
Một số bài cùng tác giả
– Vè Trương Định– Ông sấm ông sét
– Cam, quýt, mít, hồng
– Súc sắc súc sẻ, tiền lẻ bỏ vào
– Tròng trành như nón không quai
Nghĩ xa xôi lại nghĩ gần, Làm thân con nhện mấy lần vương tơ... Ngày xưa có anh Trương Chi, Người thì thậm xấu, hát thì thậm hay. Cô Mỵ Nương người ở Lầu Tây, Con quan thừa tướng ngày rày cấm cung. Anh Trương Chi ở dưới dòng sông, Chở đò ngang dọc suốt đêm đông anh dãi dầu. Đêm thanh chàng hát một câu, Gió đưa thoang thoảng đến lầu cô Mỵ Nương. Cô Mỵ Nương nghe tiếng hát thì thương, Mà trông thấy mặt anh chường lại chê. Anh Trương Chi bèn trở ra về, Cắm sào cho chặt anh mới hát thề một câu: “Kiếp này đã lỡ duyên nhau, Xin nguyền kiếp khác duyên sau lại thành!” Cô Mỵ Nương tư lự thất tình, Kém nhan sắc trước, sút võ hình hơn xưa. Kém trang điểm, kém bữa ăn trưa, Kém ăn, kém ngủ cô thẫn thờ chẳng yên. Thất tình bệnh phát liên miên, Ông bà thừa tướng lo đêm lo ngày. Truyền mời đến một ông thầy, Ông thầy bắt mạch đoán ngay sự tình. Bệnh này duyên nợ ba sinh, Tương tư ắt có cầu tình với ai. Bệnh này nếu muốn khỏi ngay, Truyền người xuống bến gọi ngay anh lái đò. Nhờ cháng sắc thuốc hộ cho, Chàng mà sắc thuốc tựa hồ thuốc tiên... Anh Trương Chi ở dưới đò lên, Quạt lò sắc thuốc anh ở bên cạnh lầu. Ngồi buồn anh hát một câu, Cô Mỵ Nương giải cơn sầu như không. Mười phần đổ bệnh xuống sông, Lấy vàng ba lạng mà thưởng công cho ông thầy... Anh Trương Chi trở xuống đò ngay, Cắm sào cho chặt anh nhảy rày xuống sông. Xác thời trôi ở giữa dòng, Hồn thời mới nhập vào trong cây bạch đàn. Đến khi thừa tướng thăng quan, Mua được cây gỗ bạch đàn quý thay. Gỗ thời để đã lâu ngày, Truyền gọi thợ khéo “tiện” ngay bộ chén chè. Xong rồi quạt nước màn the, Cha con mang bộ chén chè uống chơi. Không cầm đến chén thì thôi, Hễ cầm đến chén lại thấy người hò khoan. Cô Mỵ Nương đau đớn can tràng, Hạt châu rơi xuống vỡ tan thuyền tình!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào