Ngại gièm pha
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Anh ơi, giời tối làm sao Bọn mình hai đứa mận đào chả hay Tình ta tim đã đong đầy Em e ngày tháng thế này thế kia Đêm thì đêm cứ càng khuya Phong phanh làng xóm rẽ chia duyên mình Đào em mở ngõ còn trinh Chưa hề có kẻ đa tình bước vô Giờ anh lặng lẽ trầm trồ Thôi về thưa mẹ xách ô sang nhà Rồi anh cầu với mẹ cha Ghép đôi ta lại thông gia vui vầy Sang năm là khoảng ngày này Em bồng con nhỏ tràn đầy vui không? Đừng quên đôi má em hồng Sẽ phai sẽ nhạt có chồng thì sao Bọn mình quê thật lao đao Chỉ xe lộn chỗ em nào muốn đâu Tháng sau thì chẳng còn lâu Chiếc cầu ngắn thế bắt đầu nợ duyên Em xin làm vợ thật hiền Anh làm áo vải dệt miền yêu thương Thôi mà thôi chớ vấn vương Về đi anh nhé tình thương vẹn tròn! Buồn chi mà vẫn hay buồn Tân hôn đêm ấy em hôn anh nhiều Này đây giữ chiếc khăn thêu Mai kia ôm ấp bé yêu nhẹ nhàng Đôi ta yêu cách đường hoàng Làm sao ai trách hoang mang nỗi gì? Bây giờ chịu nén tình si Rước dâu là lúc em đi theo người.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào