00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:13

Viếng hương hồn em Nguyễn Hồng Công Về với em, buổi trưa nay Lạng Giang mưa đổ mù cay mắt người Mưa giăng trắng cả đất trời Là bao nhiêu nước mắt rơi quặn lòng Khóc thương phận bạc má hồng Mười ba năm, tựa dòng sông lạc bờ Phận mềm lạnh buốt câu thơ Kiếp đa đoan, cũng đẫn đờ trang văn Cầm như “ở trọ trần gian” Mỉm cười để giết muôn vàn khổ đau Mười ba năm, giấc ngủ nhàu Bơ vơ em bước qua cầu nhân gian Nhìn mặt em, trong áo quan Lòng đau quặn thắt lại càng thêm đau! Khói hương ngợp trắng một màu Mờ hoen di ảnh, trắng phau nụ cười Cúi đầu xót ngấn lệ rơi Sao em chẳng nói một lời hỡi Công? Mưa như xát muối vào lòng Mẹ em khóc ngất, rách bong tuổi già Từ đây thôi hết vào ra Gốc xoài, cành nhãn xót xa lặng buồn Ngõ ngoài nhạt bóng hoàng hôn Thương bờ giếng lạnh mãi còn đợi em…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào