Nào phải đá đâu!
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Em sẽ về quê cũ để nghe hương Tình cỏ dại và đường ta đi học Thăm trường xưa nơi lưu dấu hai kẻ biết yêu Mà đôi mắt đằng xa trông diệu vợi Trông mòn dần các cấp học rồi em Lại trông tiếp rụng nốt đời giai trẻ Và đời nữ sinh khoe nõn trăng vàng Ôi, mỗi năm trường tan, tan trường như thế! Lớp vơi cạn dần cái biển thời gian Ta cũng vơi và xa lắc Chưa một lần tay nắm bàn tay Chưa một lần ánh mắt đan âu yếm Đan vòng tay nung ấm thật thà Đá đã câm tỉ tỉ năm rồi em chắc biết Anh nào phải đá đâu cũng hoá câm? Có phải lòng anh không biết em xinh xắn thế Hay không biết đoá hoa cháy lửa dạt dào? Rồi áo dài thầm lặng ra đi Rồi áo anh cũ mèm năm tháng Nhắc mà chi trống lòng lại vỗ trập trùng Thành biển xanh cô đơn thời trẻ dại Biến sao thành một gã trẻ giai kia? Thôi, nụ hồng ngày ấy khuất tầm tay! Còn nhân ảnh phất phơ qua như mạng nhện Hãy đẹp xinh đi lần sau chót Đến cuối cuộc đời rồi nói nữa để buồn đau!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào