Năm con mắt ngón tay
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Năm ngón tay trái anh như năm con mắt của đời Tìm nốt nhạc yêu thương và tha thứ Năm ngón tay phải gảy muộn phiền và sung sướng Mỗi lần ra giai điệu, mỗi lần gánh nặng trên vai Trút nỗi khổ, niềm vui đến ngày ngã quỵ Ôi, một kiếp nào lang thang giọng hát lang thang! Ta ngao du qua núi nọ mây kia, qua biển bình minh, biển chiều dào dạt Qua bão tố nào rùng rợn lênh đênh, lênh đênh Tựa khẽ một gốc cây cho đời đỡ khổ Những mơ trùng điệp xếp hàng Những thực tại xuyên đâm vào não bộ Thu loài người xơ xác đến vô duyên! Năm con mắt có ngày không muốn thấy Một nốt nhạc dù nhích nhẹ ngón tay Nhạc một nơi, người về một nơi Trả cõi tạm mà ta không muốn thuê chỗ trọ Mà ta không muốn phải làm tên đau khổ mãi Mà ta không muốn chất núi vàng nhưng không thể dùng hết được bao Trả lòng tham về với chốn tham Trả tất cả như chim chiều không chuyên chở Dẫu ánh hoàng hôn cưỡi nhẹ trên mình Năm con mắt tay ơi, đến hồi yên nghỉ!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào