Muốn giã từ mười bảy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Một sớm là trăng kim cương trắng Tôi muốn giã từ mười bảy đi Dìu em mười tám, tôi mười tám Để hát tình ca chẳng nói gì! Ôi, bao mạnh mẽ, càng mạnh mẽ! Từ lúc em bên cạnh cuộc đời Tôi như thác dốc và núi lửa Trút đổ, cháy lên tận cuối trời Nghe nói bà con lo ngày cưới Mà lòng se lại rũ tim tôi Vì hai đứa chẳng công danh cả Thì sẽ tính đâu chuyện má môi Nên kề cho lắm thành nông nổi Ước mơ khát vọng cũng biến xa Mong manh nhiều quá và đóng kệ Kệ chất nặng sầu khi em qua Em ơi, tôi biết trong ngực ấy; Có trái tim yêu trinh trắng màu! Và tôi cũng thế tim đá quý Cứ gõ từng ngày hẹn sẽ trao Mơ lối tình xuân đào đỏ hỏn Hai ta duyên ghép hết nghe buồn Tương lai mờ mịt trôi mờ mịt Biết đến chừng nào môi sẽ hôn?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào