Mượn đoá hồng Valentine
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mượn đoá hoa hồng Valentine Ta yêu em hoa hồng con tim trong trắng Ngọc làn môi đỏ ánh kim cương Ta – Valentine – đắng lưỡi! Em – nàng Valentine – xa lắc xa lơ cuộn theo làn sóng trinh nguyên Biến mất con phà lãng quên kỉ niệm đôi chim Hai mắt nhìn nhau khô trang Facebook Yêu thơ rồi chết mất theo thơ Chết linh hồn ta như loài san hô hoá đá Đôi tượng hồn vụt tắt hạnh phúc mông lung Con chim mái bay tìm anh chim trong phòng cô độc Giọt tình rơi gieo nẩy mầm thương nhớ Cay nghiệt nào xé xác kẻ sang ngang! Ước một phen ta chém phăng thần trí nhớ Cho cuộc đời đỡ nốt nỗi đau ta! Mà tại sao trăng vỡ trăm nghìn Không xoá nỗi phút giây bàn tay tìm âu yếm Rồi hồn linh cản lại đề làm người Mai trách nhiệm ngập đầu ta lũ lụt Khóc đi người, tan tác một duyên may!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào