Mười tám đến thế
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Học trò ơi! Mười tám đến thế trăng cao! Tận đỉnh đồi song song bắt cặp Và dáng trăng phe phẩy khép nép tình Bữa yêu đương men say còn chưa đủ Hay đủ rồi và té xỉu ở hồn ngu? Mười ngón tay búp măng, ôi mười mũi tên ve vuốt! Mười ngón chân, ôi mười nốt nhạc dịu dàng! Bờ ảo diệu dệt nên bờ ảo diệu Lấy từ sương từ tuyết trắng mơ phai Từ Thượng Đế cho phép em - loài trăng mĩ nữ Rót đam mê nhẹ chút ngã lưng đèo Anh giai bị áo dài mười tám phủ Trói hồn này muôn cách đam mê Thôi, giờ đây anh chẳng về, chẳng muốn cái chi là ăn - uống! Rất thèm em khát ngọn suối trên ngàn Đổ lòng anh, hãy trút lòng anh ồ ạt Hãy chảy rì rào, chảy mạnh mẽ, chảy muôn năm! Nhưng hãy nhớ dìu anh lên ngai tình nhé! Vốc cạn tình và sinh sản thế giới hoa.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào