00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 11:14

Em về nhón gót vào thơ Vậy mà cũng đã làm đờ đẫn tôi Tựa như dáng nắng lưng trời Phất phơ vạt áo một thời ngây ngô. Mùi hương lác đác mơ hồ Tan vào quá khứ từ vô lượng tình Tôi có hối hả hồi sinh Cũng là chiếc bóng cựa mình, thôi em! Viết câu lục bát chông chênh Để nghe ngày tháng bồng bềnh đời nhau Thời gian đâu có bắt đầu Làm sao em biết nỗi đau muộn màng! Chỉ là sợi khói sương tan Chỉ là khoảnh khắc hoang đàng lơ ngơ Mà cũng đâu phải tình cờ Mùi xưa chạm bóng cho thơ tượng hình…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào