Bước vào nơi tôn nghiêm bỗng sững lại nhìn lên Ông đứng đó mắt trợn trừng, chuỳ nắm chặt. Dân gian vẫn gọi ông là ông "Ác" Lấy cái ác răn đời hẳn ông chẳng vui đâu... Ông "Thiện" hiền từ như cây bưởi, cây cau Chút hóm hỉnh trong nụ cười nửa miệng Người đi qua bỗng thấy lòng xao xuyến Chắc ông đã buồn, vui không chỉ cho riêng mình

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào