00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:00

Mười năm qua tôi đã mất một mùa xuân Tuổi thanh xuân nơi tôi không bao giờ được nở Như tiếng họa mi vẫn lanh lảnh vang lên Giữa tiếng ríu rít của muôn loài chim Mùa xuân trong lòng tôi giục giã tươi lên Dù tuổi đời đã trôi hết mùa xuân cũ Có bao giờ tôi thật sống mùa xuân của tôi Khi tuổi hai mươi đã qua đi mất Nhưng các mùa xuân không nở được hoa Còn ươm mãi Vẫn rạo rực tươi lên bên những tuổi trẻ muôn người Ở những tuổi thanh niên mùa xuân lên từng nếp áo Từng nụ cười, từng đôi mắt, từng bàn tay Ở trong tôi mùa xuân như thầm lặng Cháy ở trong tim, cháy ở đầu tôi những ánh sáng phi thường Mà những người con gái tuổi hai mươi không bao giờ biết Mùa xuân qua đi không nở được Còn giữ lại mãi cái mầm trong suốt đời tôi Như một màu luyến tiếc Nhưng một ngọn lửa nhen cứ bùng lên mãi mãi Cho đến khi nào chết đi nó vẫn chưa nở được Để phải mọc lên trên mồ hôi những bông hoa trắng nhất Cho tuổi trẻ ngày sau thấy một mùa xuân đã mất Trong một chiến tranh Để xây ngày mai hạnh phúc Họ hái mãi những bông hoa trắng đó Và sống thêm phần hạnh phúc của tôi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào