Mẹ đứng ngóng đàn con bên song cửa Đếm mùa xuân trên những ngón tay không Đôi mắt mẹ nhìn xa xăm quạnh quẽ Giọt mưa tuôn một tiếng khóc trong lòng. Ngày tháng Tết lướt qua đời hối hả Mùa xuân rơi trên sợi tóc bạc màu Mẹ còn được gì một đời tần tảo Ngoài đàn con mẹ mang nặng đẻ đau! Nhìn con lớn lên theo từng hơi thở Cho mẹ nâng niu quên cả nhọc nhằn Dẫu biết rằng con lớn thêm một tuổi Là trên da mẹ thêm một nếp nhăn. Rồi đàn con cũng lần hồi lìa mẹ Như đàn chim bay giạt cuối trời xa Mẹ thắc thỏm chờ mùa xuân quay lại Như trong tim có một bóng quê nhà. Mắt mẹ nhạt nhoà mỗi lần xuân đến Nhỏ xuống sụt sùi theo bước xuân đi Xuân đến hay đi cũng làm mẹ khóc Nỗi phập phồng còn đọng ở trên mi. Mẹ ôm con tựa như hình ôm bóng Dáng xiêu xiêu hiu hắt ngọn đèn vàng Nhà dưỡng lão đang chực chờ cửa đóng Hồi chuông buồn cắt đứt cả ruột gan…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào