Mưa trơn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mưa thuỷ tinh, mưa thật hết nguồn Phải là mưa ấy hoá mưa trơn? Nhưng đừng để kẻ thơ sầu muộn Còn một em xinh khẽ dỗi hờn Em phải kim cương không mưa nhỉ? Mà hoa con gái đã bén si Tôi cũng trưởng thành theo từng lúc Bài toán đa tình bặt nẻo đi Xin về tận gốc tình phép thuật! Mà hoá cho tôi được trọn lành Có em bên chiếu và thơ mộng Dẫu có học bài cũng nét xanh Mưa thầm thĩ lời yêu dấu hỡi! Cho tôi nghèn nghẹn chẳng tỏ lời Vì trong bao của chàng thi sĩ Có cặp chứa thơ dày khôn nguôi Mưa thấy tôi đang buồn ảo não Nửa muốn cần em, nửa học hành Mà yêu là chuyện ai thèm nói Cho dẫu xóm làng hay phong thanh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào