Mưa ngâu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Ngô Văn Phú
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:23
Thuở ấy, mưa ngâu cứ sụt sùi, Đường về có một áo mưa thôi, Em đưa anh mặc, em về vội, Chiếc áo phong phanh ngược gió trời. Chẳng nói năng chi mà, hai phía thương. Mình đi nào có nhớ chi đường. Thương ai chiều rét về không áo, Mưa trời, hạt hạt mỗi dầy hơn. Rét lạnh lòng anh nhiều bữa khác, Bao giờ quên được chuyện đôi ta. Có ai ngờ thế mà dang dở, Trời mưa, mưa mãi đến bây giờ.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào