Tặng Kim Thanh biết là trời sắp cơn mưa mà sao tôi cứ lên chùa đường xa? biết là người mong ở nhà mà sao tôi cứ đi ra đất trời Sông Hương xuôi mải về người ngược dòng sông ấy và tôi... gặp chùa trước sân, cây sứ rụng hoa dăm ba người lính nhẩn nha ngắm nhìn chuông đồng Thiên Mụ lặng im mình tôi với tháp Phước Duyên ngước trời bỗng mưa, ào ạt mưa rơi nhớ người tôi nhớ lúc ngồi trú mưa nhớ người, tôi nhớ chuỵện xưa Tiên Cô báo mộng xây chùa bên sông thấy người trong giọt mưa trong rơi, rơi, rơi... nụ cười hồng đẹp xinh giật mình chợt nhận ra mình nhận ra mưa đã lặng thinh bao giờ nhận ra trời sáng bất ngờ núi non sông nước như vừa vẽ xong nhận ra nỗi nhớ tự lòng nhớ người đến nỗi... như không nhớ gì... và khi từ giã chùa về tôi đi như chính người đi, trên đường!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào