Một kỳ án ngây thơ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Ninh Hồ
Cách đây vài năm Không rõ đã giận anh điều gì (Trong vô vàn những điều đáng giận?) Tôi bỏ đi biệt tăm! Cũng như bây giờ không hiểu những điều chi đã khiến tôi tìm về không lời hẹn trước! Hai đứa con tôi đứa bảy tuổi đứa ba tuổi đang quỳ trước bàn thờ bắt chước người lớn chúng chơi trò cúng lễ xì xụp bái lạy Chúng không nhận ra mẹ! - Bố các cháu đi đâu? - Đi làm cả ngày - Các cháu cúng ai? - Chúng cháu cúng giỗ mẹ! ai cũng bảo mẹ chúng cháu chết rồi chết thì phải cúng chứ! Rồi chúng khóc không giống như bắt chước người lớn không giống như trò chơi chúng khóc thật “Mẹ ơi!...” Không làm sao tôi còn khóc nổi bản kỳ án ngây thơ này có nhẹ quá không?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào