Mong manh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Em ghen tị lắm ôi loài hoa chị đẹp Mà bình sinh cứ liếc nửa mắt nhìn! Thế gian này sao không hoá cú đi anh Cho em hiểu thế nào là tang thương khổ ải? Không vẻ đẹp nết na trong lòng người thiếu nữ Không mỉm cười trên gương mặt hoa yêu Thế gian này còn tội nghiệp lắm anh ơi! Có bao nhiêu vui vẻ ở đất nước mình Thì chiến tranh đem mồi huỷ diệt Ép đôi mình cầm súng ra đi Nhẽ nào ta không đánh trận sống mái với quân thù? Nhưng đã thế có còn gì là sung sướng? Hạnh phúc con người như chỉ mỏng mong manh Cột hai đầu xe chạy về hai ngả khác nhau Đau tan tác như lá thu lòng em đổ nát Và vui đây còn lại bấy giây này.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào