Mong em về trước cơn mưa
Tặng N. mong em về trước cơn mưa mây giăng kín núi đò chưa cập cầu thương em nhiều nỗi sông sâu truân chuyên con nước biết đâu anh dò ba mươi năm một chuyến đò chưa xong chuyến lại thân cò sang sông trăm năm một cõi bềnh bồng chanh chua chát chuối vẫn nồng trầu cau em còn đợi chuyến đò sau hay là không thể đợi nhau bờ này? em về lấy tóc chẻ mây buộc anh đứng lại như cây sông Hàn để cho anh với bạch đàn ngẩn ngơ che nắng nhỡ nhàng trú mưa lòng anh như tấm vải thưa em con mắt thánh đung đưa ước gì? thôi đừng cong nữa làn mi trời sinh con mắt khỏi đi đường vòng lòng anh con nước đang ròng biển đau rút ruột cua còng chỏng chơ lấy khăn mà gói bơ vơ tay cầm nước mắt bao giờ sang sông? gặp minh mang cũng mênh mông nắng qua bao chuyến mà không nhạt nhoà lòng anh rúc tiếng tù và gọi đò mãi... bỗng nhớ ra gọi mình.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào