Môi trăng đỏ theo chồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Môi trăng đỏ theo chồng, mây trắng theo mây Anh theo ai mà lơ ngơ chưa biết lối Trường hôm ấy hè bay bướm phượng cặp đôi Hai con ve khàn cổ gọi nhau về Ve nhạc sỹ chơi đàn ghi ta dở Vội chuyển mùa kéo tạm vi-ô-lông Lại mê tiếng tiêu thổi không nổi một hơi dài, gãy cánh Khúc nhạc chở tình ta qua phong ba bão táp Chưa chở hết lòng anh những núi sầu Đêm nay trăng khóc thành máu lệ Sông máu rồi tiễn biệt bước em đi Hỡi tình nhân, vòng ôm xưa khêu gợi trí ngông cuồng! Chiếc eo ấy và đồi xanh Đà Lạt những ngàn thông Buồn biết sao như loài chim ngưng tiếng hót Ú ớ tình kêu rêu trong cõi hoá ra câm Tình mỏng manh hai mối chỉ đứt lìa chết yểu Em chết một đời với người không yêu cắm cọc Anh chết một đời lang thang Dầu đi ngang qua đường xưa, qua mặt người trăng cũ Sao trong lòng tâm trí ngoảnh mặt đi? Em con thuyền ngọc về Tây Anh thuyền giấy vội về Đông xa thăm thẳm Tỉnh giấc mơ, ôi râu tóc đã phai tàn!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào