Môi hoa hồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Có cái gì nâng môi em cong tự nhiên đến thế? Mà anh ngu ngơ khi muốn ướm thử đoá hoa hồng Muốn chiếm ngự hương nồng và trăm năm ở lại Muốn đò trăng em cặp bến anh Em rẽ giai nhân sang cánh tay phải gọi mời Cánh tay phải là chàng dũng sĩ Cánh tay phải là cây đa che bóng mát Cánh tay phải là cây tùng cho em hân hoan hãnh diện Lả lướt nhẹ đường đi thơm phức áo giai nhân Ôi, lụa mỏng mượt mà và kín đáo dựng thành nhan sắc! Cho anh khờ ngủ thiếp suốt thiên thu, suốt giấc mộng hải hồ Đôi mắt nhìn cuốn anh vào cung cấm Hằng Nga Anh chết mê say khướt đời tên Cuội Hãy là thế lúc tình yêu gõ cửa vuốt ve! Đừng em nhé, đừng thờ ơ dẫu có lần ta như đóng kịch! Thế gian ơi, tình yêu hai chữ viết bằng gì? Nên anh dại lắm mới tin lời những người huênh hoang với đỉnh yêu đương Nhưng chân bé đã gãy từ lâu lắm! Mỗi một ngày bình minh chim biết nói Cây lá biết cười và trò chuyện với nhau Ta cũng biết bọn hậu sinh ta cần gì nữa Vui, vui lên giữa thế giới rất yêu này!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào