Môi cung thiên đường
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ừ, thôi em người ấy chả hiểu gì! Một ánh mắt hiền hồ thu mây trắng điểm Môi cung thiên đường của triệu đoá sen Gương mặt trái xoan bồng bềnh trên nhân thế Dẫu em có lần tính tình mưa nắng khó khăn Nhưng giữ cho nhau những gì ý vị Nay xa rồi những mùa thu rơi tan tác trong tim Em tan nát tái tê hồn vàng Và anh tan nát bụi con người Chưa thể nào ai sẽ vui hơn Mây biết buồn đằng xa đen xám xịt Nào biết đây em cũng dội mưa tình nước mắt Ôi, em cô đơn giữa lang thang và cố định! Treo tim mình lên đỉnh một ngày xa Biết bao giờ hạnh phúc như xưa Nối được mối tình dang dở Đèn mặt trời mọc ở không trung Tay em ngắn sẽ không quay về đường cũ.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào