00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 13:23

Đường chưa lên đèn. Hoàng hôn đang vơi Vầng ráng đỏ vắt ngang khung cửa Ngồi nghe tiếng lá rơi trên bước lá Tôi bỗng gặp một con người khác nữa, ở trong tôi (Con người thực cầm tôi bên cánh cửa! Cái ở,            cái ăn,                     cái mặc hàng ngày...) Con người khác đang về xúc động nhìn tôi Và khẽ nở một nụ cười lặng lẽ Người ấy nói cùng tôi về sóng bể Về thông xanh reo nắng trên đồi... Những chân trời bừng mở trong tôi Lấp lánh yêu thương, bồi hồi, khát vọng Những vẻ đẹp giấu mình trong cuộc sống Những hương thầm lặng lẽ thức từ lâu... Những điều tưởng quên đi bỗng khoác lại sắc màu Những ưu ái trở về giục giã Những phiền muộn ngã sang chiều rụng lá Những tin yêu trỗi dậy âm thầm... Ráng đỏ có lâu đâu! Ánh sáng phai dần... Đèn đường bật! (Lá còn rơi mái phố) Chút mơ mộng khép mình bên cửa sổ Khi ngang trời lấp lánh một vì sao

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào