00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 11:06

Từ nếp hằn trên trán của cha Và giọt mồ hôi ướt đầm áo mẹ Hạt thóc đội bùn non vươn mình thành cây lúa Con khôn lớn nên người giữa đất trời bao la Cây lúa thương cánh cò không nỡ đi xa Nắng sớm, chiều mưa cùng đồng quê trăn trở Mảnh đất cằn tháng năm bồi lở Vắt sức mình cho bông lúa ngọt phù sa Con xa quê bao mùa hạ đi qua Nhớ tiếng dế mèn gáy vang gốc rạ Nhớ khói lam chiều ai khơi chái bếp Nhớ đàn trâu thơi thả mỗi chiều tà Đời dạt xô con trôi về chốn thành đô Bộn bề đua chen - sắc màu choáng ngợp Người ta sống như cận kề tận thế Phiên bản từ ánh mắt đến nụ cười Con quay cuồng trong dòng chảy áo cơm Cười - nói - chào - mời như hình nhân vô cảm Bán lẻ cuộc đời buồn vui nơi xứ lạ Tìm chút nhân tình xa xỉ tợ sao hôm Con mãi là khoai sắn mẹ ơi! Đâu lớn nổi giữa phồn hoa sa mạc Tiếng bìm bịp cứ mỗi đêm xao xác Gọi con về tắm con nước ngày thơ...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào