Miệng con hến đá
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Tóc em vừa vén một bên Là trăng rộ nở cười trên khuôn vàng Mắt nai lóng lánh ngỡ ngàng Tôi si tim hoá tình tang nhạc chiều Một người con gái liêu xiêu Khẽ khàng chân bước ấp iu tình nồng Giời ơi, tôi vẫn bằng không Cho dù đếm mãi mất công học hành Lo mình sao quá mong manh Thư sinh áo rách sao lành được đây? Vừa mơ vừa học thành tài Công danh rạng rỡ là ngày em xa Thiệp hồng phát vội hôm qua Là hôm tôi chết bài ca lạnh lùng Âm thầm tự hứa tình chung Âm thầm như thế người hùng ai hay? Thế là tôi chuốc đoạ đày Duyên chưa kịp bén đành bay mộng đầu Mưa lòng bão tố cơn ngâu Ngập hồn hoang lạnh dãi dầu lắm thay! Đời tôi là cả thu bay Vút qua ánh mắt tình này đơn phương Mai xin đừng nhắc con đường Có chân em bước ướp hường phấn son Và tôi dệt giấc trăng buồn Ôm cây đợi bóng định hôn thoả lòng Tình câm là kiếp long đong Nói ra đã khó, giữ không vẹn tròn Thôi ta một kiếp chả còn Nhắn kia gương lược vỡ mòn thời gian Mơ về chính cõi ly tan Thêm chi u ẩn ái ân mà gì? Trách tôi ngày ấy tình si Miệng con hến đá nghĩ gì cũng lo Than ôi, thằng ngốc học trò! Một đời hối hận lần mò vô duyên.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào