00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:17

Miền Trung, đất lửa, em vào: Bắt đầu từ sự bắt đầu từ xưa. Quen dần sắc tím hoa mua, Những đồi sỏi đỏ, những mùa gió nam. Những vùng đất khét khói bom, Những cồn cát trắng, những dòng sông xanh. Cái đau lẫn với cái lành, Cái thương chen với cái tình, lạ chưa! Thế rồi năm tháng đi qua, Càng lâu, càng tỏ niềm xa nỗi gần. Miền Trung thành dải tâm hồn, Gió nam có lửa, gió nồm có trăng. Con người có sức bâng khuâng, Buồn vui có tán, có quầng bên nhau. Rõ rồi, nỗi nhớ, niềm đau: Cái cho, cái được, sắc màu lung linh... Xôn xao, bỗng nhận ra mình: Thì ra như thế là tình quê hương! Hỡi miền Trung nhớ và... thương!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào