Mèo ơi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
(Nói hộ con trai Vương Dương Nguyên) Ngao lên một tiếng rồi rơi xuống nền nhà Mày nằm sóng sượt Bọt mép sùi ra Tao chạy đến, hai mắt mày rớm nước Thôi rồi, Mèo ơi Mày ăn nhầm bả chuột Toàn thân co giật liên hồi Muốn nôn mà không nôn được Chỉ mong tao cứu thoát Mày lết qua mái nhà hàng xóm về đây Mắt nhìn tao, đợi chờ, trách móc Sao không ngăn cái chết cho mày Mày cứ nghĩ về đây được cứu Như lần chó cắn bị thương Cả nhà nâng niu, bôi cồn, băng bó Vài ngày sau mày trở lại bình thường Nhưng lần này, Mèo ơi Tao chỉ biết nhìn mày mà khóc Thấy mày chết dần mà không làm gì được Ai sinh ra thuốc độc hỡi trời? Sao nhanh thế, Mèo ơi Tối còn nằm trên ti-vi tìm hơi ấm Đêm chui vào trong chăn ngủ cùng tao Sớm mai ra đi lúc nào Để giờ đây trở về cùng cái chết? Mày giãy lên lần cuối cùng. Vĩnh biệt Nước mắt tao rơi xuống bàn tay Chút hy vọng mong manh đã khép Thôi Mèo ơi, tao vuốt mắt cho mày
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào