Men thiên đàng ái ân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Men trăng trộn ngàn cân vào hương mê ảo thiên đàng Ái tình ta bằng ngọc pha lê ánh sáng rực triệu mặt trời Mầm mùa xuân trổ líu ríu những chim non Hát thần khúc kim cương bay loã xoã Đôi tay bích thạch dài cong uốn éo mân mê Lọn hương em cô đặc Đêm xoè bàn tay mình rón rén Ngày duỗi bàn chân nhẹ lướt nắng thuỷ tinh Bay vào mây hoá thiên thần bạc phếch Bay vào hồn ta nhập một đỉnh núi yêu đương Ta rót mùa xuân vào trong đáy đại dương hồn Ta xây lâu đài phỉ thuý chói loà màu non nhú Em – trăng cúi đầu, e lệ trong bản xô-nát rân say Anh – nước biếc sóng thần tung men cháy bỏng Bảy triệu lòng anh lan toả khắp muôn nơi Bảy tỉ mắt nhìn quanh thế giới Và riêng đôi mắt dành em tuyệt diệu: Chính bảy hồn thần mắt sáng long lanh Bảy tháp yêu đương Bảy ngàn tơ say âu yếm Cuộn vào nhau bật khúc hát ngọc châu lấp lánh Em – hồng ngọc đôi bờ nguyệt ửng Anh – núi xanh kim cương đến độ cứng tuyệt vời! Từ yêu Thế gian đã dài ra bất tận Vũ trụ bất tận Tâm hồn bất tận Kéo vào nhau hôn dậy sóng không gian.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào