Mẹ quê mãi mãi mẹ quê Con đường nho nhỏ đi về thân quen Cả đời nào biết bon chen Hiền như cục đất nhuộm đen màu phèn Miếng ăn dành để luân phiên Sợ mùa thất bát lại phiền cháu con Quanh năm lam lũ héo hon Quên thời con gái môi son áo hồng Kể từ cất bước theo chồng Mùi bùn đã ngấm, nâu sồng đã thân Thế mà đã mấy chục năm Tóc giờ bạc trắng lưng còng còng hơn Gió chiều thổi nhẹ từng cơn Long lanh ánh mắt mẹ buồn xa xăm Lắng nghe giọng hát xa gần Mẹ già chuối chín... vạn lần nhớ thương!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào