Mẹ ơi!
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mẹ ơi, con sắp già rồi! Nghĩa là mẹ cũng sắp ra đi mãi mãi Thời gian và sắc đẹp không chờ đợi Ôi, như một mũi tên cuộc đời lao vun vút! Dấu chấm xa dần, dấu chấm biến giữa chốn không gian Mẹ còn sống, con vô tình không hề thăm hỏi Không quà bánh, không gói trà Không biết bệnh mẹ nhiều đến treo nặng sợi tơ Mùa lại mùa cơn gió thổi mạnh qua khung cửa sổ Mẹ ho nhiều ho đến chẳng biết có ho Mùa lại mùa con biết xa tầm tay với Kìa tuổi thơ con chạy ùa vào trong trí nhớ Những ảnh hình mẹ nuôi nấng dạy khuyên Phép màu nào làm cằn cỗi dáng mẹ tôi Mưa lất phất lạnh lùng run run mắt mẹ Phím nhạc tình lay lắt hát ru ca Ai cũng có một lần làm con của Mẹ Dòng máu nào đã truyền quanh rốn thai nhi Đã sinh sôi trong chín tháng mười ngày Đã khóc la, giận hờn, nghịch phá Đòi ăn quà, đòi tiền đi chơi, đi học Đòi mẹ chiều khi có người yêu Đã lớn khôn, đòi mái ấm gia đình Đòi tất cả gia tài của Mẹ Ồ, phải chăng có khi ta lơ ngơ như loài chưa biết nghĩ Chìm xa xôi, xa tít tắp mộng say tiền? Khóc thật nhiều mọi thứ chẳng còn đâu Dây thiêng liêng đến hồi phải đứt Mà chúng ta chưa kịp tận mắt nhìn Phút tử biệt cô đơn Ai vuốt mặt Mẹ ta lần sau chót?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào