Mẹ hiền như thế
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mẹ rụng hết răng rồi nhường hạnh phúc cho con Da nhăn nheo mắt cằn môi khô lưng tôm đó Chân vẹo xiêu lặng lẽ từng bước khẽ thật buồn Ngóng con về sum họp vui tết nỗi âu lo Mẹ mùa xuân thành mùa thu lá rơi vàng lá Tóc bạc màu lần lượt tóc bay mãi đi xa Con bất hiếu giàu sang nơi nhà cao phố thị Có hay chăng đèn kia sắp cạn nốt thân già? Mẹ một thời sắc đẹp xứng với các hoa khôi Nay teo tóp gầy cong mùa đông hiu quạnh tới Mái tranh xưa còn ai mong thương về nhớ lại Tuổi thơ kia ai vun vén để được thành người? Giá mai này hồn gửi chốn vắng với thiên thu Nước mắt con gào thét kể lể nữa làm gì! Ở trần gian tìm đâu ra người mà làm Mẹ Một khi Người vĩnh biệt cõi kiếp vẫn chia ly!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào