Mẹ con
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Trung Thông
Một số bài cùng tác giả
– Đánh cá đèn– Lên tháp Đại Nhạn ngày mưa
– Trong nghĩa trang liệt sĩ
– Cửa Tùng
– Lời trối
Mẹ rằng: con lại về đây Nhìn con nhớ lại những ngày năm xưa Con về, buổi tối dầm mưa Mẹ vừa thức dậy, gà vừa gáy canh. Thương con quần áo mỏng manh, Vừa sôi ấm nước lại hành quân đi. Con đi không hạn không kỳ, Con đi buổi sáng con về buổi hôm. Con đi đổ bốt tan đồn, Ở đâu có giặc con còn cứ đi. Đêm sương gió rét kể gì. Giết thù, giữ nước lòng ghi một niềm. Con về ríu rít như chim, Chim tìm đến tổ, con tìm đến dân. Này đây tấm bánh con ăn Nước ngon con uống, con nằm nghỉ ngơi. Đêm khuya con, mẹ cùng ngồi, Mấy thanh cúi đỏ, một nồi nước reo. Con nhìn dáng mẹ mến yêu, Mái đầu tóc bạc, má nhiều nếp nhăn. Tám năm cay đắng nhọc nhằn, Trên đầu mẹ đã mấy lần khăn tang. Giặc về cửa nát nhà tan, Cháu con chết dập dưới làn đạn bom. Mẹ già vò võ sớm hôm Thương con, nhớ cháu căm hờn sục sôi. Con cầm chiếc bánh lên môi, Ngửng nhìn mắt mẹ lệ rơi ướt nhòa. Rằng: con xa cửa xa nhà, Mẹ đây cũng thể mẹ già của con. Con đi diệt bối công đồn, Cũng là cứu nước, rửa hờn mẹ đây. Giặc còn chiếm đóng một ngày, Mẹ còn phải chịu đắng cay muôn phần, Tay cầm chiếc bánh con ăn, Ghi sâu ơn mẹ ơn dân vào lòng. Ngày mai ra trận lập công, Căm thù còn cháy trong lòng của con. Ùng oàng đạn nổ cuối thôn Đêm khuya một mẹ một con vẫn ngồi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào