Mẹ Bắc Cạn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Kính tặng bác Bảo Con Mẹ Mẹ gửi đi mỗi đứa một vùng Đất nước Chẳng có nơi nào xa trong điều Mẹ nghĩ Sáng gửi lời Mẹ đi đến một vùng sóng bể Chiều nhận lá thư đậm nhạt nắng sương rừng Cô gái út đọc thư và tháng ngày cùng Mẹ Đã một thời căng dây điện dọc Trường Sơn. Đã một thời Bom giặc nổ nơi nào cũng rơi vào lòng Mẹ Bắc Cạn hậu phương, Bắc Cạn yên bình Mẹ ra thềm quay đầu nhìn bốn hướng Hót chi hoài trên cành muộn, những lời chim Reo chi hoài đồi thông, ngọn gió Núi chẳng rẽ ra cho Mẹ thấu tầm nhìn. Đã có ngày Mẹ chạy khắp láng giềng báo tin Sài Gòn giải phóng Đài bán dẫn trên tay Mẹ bế, Mẹ bồng Lục thư các con gửi về từ tháng trước: "Thằng cả, thằng Hai vào kịp trận này không?" Đã có đêm Con Mẹ kéo về chật nhà, chật cửa Trải chiếu trên sàn, mắc võng ngoài hiên Chưa tính chuyện cưới chồng, lo vợ Lại ra đi mỗi đứa một miền. Rồi đến ngày Phía Cao Bằng sung nổ Xe ngược bắc dài hơn đường thị xã Bộ đội gọi nhau tìm nước giữa lòng đêm Mẹ thức dậy lần ra mở cửa Tiếng Bi-đông khô khốc nhói vào tim Mẹ nhóm lửa: "Thương quá chừng bồ đội, Út dậy con ra gọi ăn hem" Từ bữa đó, nấu nước chè Mẹ đợi Con mắt đêm – nhà Mẹ ngọn đèn. Chúng con nghỉ trong chở che mái lá Sáng mai đi Mẹ tiễn, ướt mắt nhìn Bao người lính mang tình thương của Mẹ Suốt những ngày phái bắc chẳng bình yên.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào