Màu tự do của đất
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Quang Quý
Những ngọn khói cay mùi rơm rạ dắt tôi về cánh đồng lồng lộng sao đêm tôi hít thở mầu tự do của đất ngọn khói buộc thân phận nông dân vào cây cột tâm thức làng và mái đình cong câu ngược tầm nhìn những ngõ xóm ngủ hiền trên ngõ mỗi buổi sáng một ban mai mọc trong họ tiếng hạt nảy mầm… Còn vẳng lên bầy châu chấu bò quanh ký ức quê làng nức thơm mùa hái gặt củ khoai lùi bong ra cơn đói dẫn ngược con đường in dấu vết thuở ông bà mở đất những giần sàng gạn lấy nhân sinh Liềm hái thèm ngày thôi gặt gió sương người nông dân thèm tự do được giải phóng mình khỏi nhọc nhằn cơ bắp và tự do đầu tiên lại là tự do không thoát ly bùn đất tự do của mồ hôi tự do neo đời mình vào cánh đồng sương gió Trong trùng điệp bóng quê, trong trùng điệp gót người xa khuất sợi tóc làng rụng xuống ca dao áo rách áo lành bọc được bao nhiêu nhân nghĩa chiếc áo làng tôi, chiếc áo đã vị bùn ai cởi cho ta mùi khói cơm thơm?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào