Mắt và tim
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Người mang mắt và tim vào biển biếc Trôi mười năm rồi lại hai mươi năm Trôi tan tác một đời cát bụi Thuở tan trường nồng đó cái vẫy tay Mưa nghịch cảnh trôi đời hai đứa Chiếc xe tàn đã thành sắt vụn Lại tình cờ nấu lại trái tim xưa Nhưng tim anh gửi vào bọn trẻ Gửi vào mái nhà có tiếng mái tóc dài quê Và em cũng gửi thiết tha vào người ấy Gửi trăm năm theo ngọn sóng của tình Ta ngơ ngẩn như người mất trí Có bao giờ xoá sạch nhớ thương nhau Sao lặng lẽ phương xa nào rủ lại? Một vầng trăng le lói, một trần gian Một phút ấy miên man tình yêu khát cháy Khít cung lòng trổ cả vườn hoa Hồng năm xưa biến màu dĩ vãng Anh năm xưa biến lạ vô cùng Câu xuân mật treo vào viễn ảnh Nhìn xa nào cúi gục một hồn thơ! Rượu quên lãng tưới đầy tâm trí loạn Chưa say giùm cho ta hết mộng ngày xưa Hãy xếp lại tàn thư kỷ niệm Xếp đôi hồn lên mốc tự hồi lâu Ta rẽ chia hai lối hai đường Một thiên đường và một chẳng biết sao Còn tìm lại hãy gọi nhau bằng “bạn” nhé!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào