Mắt thuyền độc mộc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:27
Buổi chiều vàng như thóc Gạt xuống từng khe xanh Đôi mắt nàng long lanh Chất nồng nàn nắng quái Ta nghe hồn tê dại Những sợi tình vây quanh Nắng chiều như hoa chanh Lung linh từng sợi tóc Mắt em thuyền độc mộc Chèo lướt trong hồn ta Khung trời tím hoa cà Vương vương từng nỗi nhớ Ta trở thành con nợ Khất những lời thiên thu Ta thương rừng mù u Khi dính nàng tóc ngắn Dài tay đê nước mặn Ôm biển tình say sưa Tóc em là cơn mưa Đan những dòng huyền hoặc Nỗi sầu thương dằng dặc Ta ướt hoài đôi môi Em thả xanh hồn tôi Đôi mắt thuyền độc mộc Tôi trở thành cái cốc Đựng buổi chiều long lanh
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào