Mắt thầm lặng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mặt thầm lặng ánh lên nhiều châu ngọc Nhìn đời tôi cô thấy rất vui tươi Bài thơ dở viết tên loài bướm trắng Mà cô hôn cho đến tận mây trời Tôi cũng thật lòng dài tranh thuỷ mặc Vẽ tình mình từng thớ núi vực sâu Rồi mưa xa cách gieo vào mộng tưởng Hai đứa bơ vơ vướng lặng lẽ sầu Cô ơi, ngày trước xuân tôi trai trẻ! Hơn những mùa trăng, hơn tháng năm Rừng yêu còn mật tươm ra nhiều quá Sao chỉ có mình tôi ngắm bóng rằm? Nhiều năm cứ thế mây trinh thành áo Ai đã mặc được vào, nghe nôn nao Còn riêng tôi tim cũ và tình cũ Cô lại lãng quên cơn gió thể nào! Giá gì không lần nhìn vào mắt ấy Thì sóng trùng dương không thể bủa vây Thôi cô, tôi viết lời treo cành trúc Là muốn đôi ta xoá hẳn tháng ngày.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào