Mặt ghế
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Quang Quý
Chiếc ghế mang ngôn ngữ một rừng cây trăm năm rừng cây cùng cất giọng trong thẳm sâu vân gỗ có cái đầu luôn khát tự do lại có tự do tự gông cùm trên ghế Tôi gặp đó đây những gương mặt mộng du quyền lực những cái đầu nhỏ hơn vương miện bài hát về tự do dài rộng thiên nhiên thiên nhiên mãi tươi xanh có giai điệu của trời, có tiếng gầm mãnh thú chiếc ghế chứng nhân, một sàn diễn của vòng quay thế sự Còn trên ghế những mặt đời sấp ngửa những khao khát vang xa, những dòng sông lấp vùi quá khứ những ngôn từ chưa mọc râu, những bào thai thời cuộc chết yểu những thai nghén vô sinh, những thứ sinh đã vội lỗi mùa sự vinh danh có thể ngắn hơn một đời cây và nỗi buồn, có thể dài hơn sau đời ghế… Tiếng ghế xô. Tiếng đại ngàn cuộn dâng mùa lũ! một bóng cây đổ rỗng bóng rừng thiên nhiên vẫn chảy trong từng thớ gỗ lạ chưa kìa, mặt ghế hư vô…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào