Mảnh đất này
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Trung Thông
Một số bài cùng tác giả
– Đánh cá đèn– Lên tháp Đại Nhạn ngày mưa
– Trong nghĩa trang liệt sĩ
– Cửa Tùng
– Lời trối
Mảnh đất này tên là Tiên Lãng Mảnh đất này tên là dũng cảm Mảnh đất này trải mấy nắng mưa Lưng vẫn hằn sâu từng vết đạn. Mảnh đất này như một cù lao Sông biển tứ bề vây bọc khắp. Củ khoai, hạt muối, điếu thuốc lào Bấm chí bền gan mà chống giặc. Hỡi sông Văn Úc, sông Thái Bình Ta hỏi dòng sông sao quá rộng? Giặc dồn, giặc cắt, giặc vây quanh Ta vẫn ngang nhiên đầu mũi súng. Súng thì cứ súng tàu cứ tàu Mày bắn sau lưng mày chặn đầu Bẫy đạn hầm chông tao đặt khắp Mày vào, tao chẳng để ra đâu. Mảnh đất này tên là Tiên Lãng Mảnh đất này tên là dũng cảm Mảnh đất này không sợ hy sinh Mảnh đất này mang dòng máu Đảng. Mười chín ngày đêm càn lại càn Máu ngập đường đi, lửa ngập làng. Giặc chết, chúng ta không chịu chết Hòn cù lao vẫn đứng hiên ngang. Nhớ các chị các anh du kích Hết đạn, tay không quần với địch. Nhớ bao em nhỏ chí anh hùng Để giặc moi gan không chỉ hầm. Nhớ các mẹ đồng khuya lặn lội Vượt mưa đạn tiếp cơm cho bộ đội. Hời sông Văn Úc, sông Thái Bình Mảnh đất này không biết sợ hy sinh. Mười chín ngày mười chín đêm, Giặc càn nắng hạn lại hùa thêm Một tay cầm súng tay cầm cuốc Khoai lúa trên đồng cú mọc lên. Mảnh đất này tên là Tiên Lãng Chẳng khó khăn nào đè nối ta Mảnh đất này lưng vẫn hằn vết đạn Và dòng sông hát mãi khúc hùng ca.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào