Mặn nồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mai con đến tuổi gia đình Yêu đương là chuyện tỏ tình đấy thôi Nhưng con sợ cái làn môi Bàn tay ngòi viết đứng ngồi cùng hương Người ta lên những phố phường Dạt dào xe cộ lắm đường mà đi Thế thì con sẽ tình si Mặt cong chiếc lá nói gì mẹ ơi! Nụ hoa phơi giữa đất giời Bỗng nay móng đỏ chân thời giày cao Cây cau vừa nở lao xao Em ơi, sao lại mận đào bỏ anh? Nói gì chuyện ấy loanh quanh Năm nay anh muốn chúng mình nên đôi Người ta giàu có xa xôi Xem như tôi chả bằng rồi, tủi thân! Than ôi, tôi xấu cái phần Cái duyên, cái nợ ai cần nhìn nhau! Ở đây còn có chiếc cầu Thuỷ chung em nhé bạc đầu trúc mai! Nài em bỏ lược trâm cài Quần bò áo mỏng nhiều ngày anh mong Em ơi, tim sóng phập phồng Anh chân thật đấy mặn nồng trăm năm!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào