Mận đào
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Hồn tôi như lũ mận đào Một chiều trinh bạch gió vào thấy xuân Thời gian lên ngọn tơ gần Bén hơi hương mỏng loang dần mong manh Chúa ban lòng dạ trưởng thành Là khi trăng nước hiền quanh ao làng Đêm nay bè bạn bén sang Tách trà quê ấy ngàn hàng sương bay Nhìn gương, gương trả thế này Nếp năn, tóc bạc như bầy mây trêu Một đời lang bạt bấy nhiêu Nửa đời rao giảng ít nhiều đớn đau Thương thay là phận dãi dầu Thiên Đàng chờ đón nhiệm mầu biết bao! Bóng mình soi bóng bóng câu Giật mình tỉnh trí biết đâu hải hồ Kiếp người xuân dạy hư vô Lấy đi trai tráng cõi mồ ngủ yên Trần gian chất núi ưu phiền Ngã nhào tai hoạ lắm miền trái ngang Ô hay rung cánh mận vàng Cho đào bỡ ngỡ bẽ bàng với nhau Đem đong hết vị u sầu Mới hay tình nghĩa như màu phù du Còn ta chơi với mận đào Chiều chiều nhuộm chút bạc màu thế thôi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào