Lưỡi đau thương
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đã liếm mòn chiếc lưỡi đau thương Kiếp người sinh ra nếm mùi hình phạt núi đè, bão thổi Bệnh tật, đói nghèo, ngu dốt gõ đầu Một diễn viên tắc kè Bò qua bò lại trong bụi rậm Điêu linh đời chẳng ai ngắm nghía, ủi an Đại dương khổ đau từng giây, từng ngày sóng dậy Cánh tay bé bỏng đuối sức tàn Loay hoay trong vũng đời tranh đấu hư không Ôi, cõi tạm mà ta hân hoan cũng tạm! Vực thẳm chực chờ tóm gọn đống xương tan Làm siêng đến mấy cũng đổi cơn buồn Chiến công đến mấy cũng tắt lụi ngọn nến rồi! Xin một góc thở chút hơi còn sót lại Người vui chăng sinh ra nhằm hành hạ Hay gièm pha và chẳng biết khổ ở chính mình? Nếu cất đi nụ cười trên môi nhân thế Chung kết đời thê thảm đến bao nhiêu!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào