Thu gom ngày rách tháng mòn Hóa vàng xong, tôi chỉ còn đêm đông Chút tro tàn, đủ ấm không? Gió ơi đừng thổi mà lòng tôi đau! Môi bầm muốn thốt một câu Một câu thôi, lại gục đầu, rồi thôi Bốn mươi năm lẻ làm người Đem nước mắt, gói nụ cười vào thơ Trèo lên núi hẹn, non chờ Chạnh nghe máu khóc bên bờ suối ma Tôi nằm thở tiếng Mẹ Cha Khúc ru nhật nguyệt toàn là bể dâu Tôi đi đến tận nỗi đau Nước non vẫn cứ dàu dàu nước non Bao nhiêu năm, cõi sinh tồn Còn đây là bấy vong hồn vất vơ Miếu thiêng đã nát bệ thờ Khói nhang cù bất cù bơ trở về Nhịp đời lếch thếch lê thê Gọi tôi ngồi lại thống kê nỗi hờn Máu nào tức tưởi từng cơn Xương nào đổ xuống trắng hơn xương nào? Đất nghèo chồng chất binh đao Trong từng hơi thở có màu giao tranh Đã tràn giọt nước mắt xanh Tôi nghe tiếng nấc đang hành xác tôi Trở về níu bốn tao nôi Ầu ơ mấy nhịp lòng tôi hóa vàng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào