Lom khom dáng mẹ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mẹ ơi, lời mẹ là ngôn từ hơn biển cả, hơn đại dương! Là dòng suối thiêng liêng bất tận dỗ nên người Là chiếc nôi, chiếc võng thao thức ru con Mẹ chịu xé thịt banh da cho con chào đời ê a tập nói Mẹ vĩ đại mà đâu ai có biết Mẹ là danh từ để gọi mẹ ơi! Mẹ có biết con dù tuổi đời chất chồng lên đỉnh núi Cũng không sao sánh nổi bóng mẹ hiền! Mùa xuân con là mùa thu mẹ về hiu hắt Tiết lập đông rồi, mẹ mặc áo ấm hay chưa? Con vẫn xa như loài gà quẹt mỏ Mải mê sang giàu và có thể quên lãng gốc tre khô Mẹ là mẹ bình minh, là ánh hoàng hôn Con có mẹ là niềm vui hơn trần thế Mẹ ấp ủ con đến khi lìa hơi thở mỏng Sắp trút đi bụi đời mà còn lo đau đáu cháu con Cơn mưa về mẹ nhắc nhở mặc áo mưa Riêng thân già có ai mà nhắc nhở Tháng năm xa xô lệch dần đôi mắt mẹ Xô lưng còng, xô dáng bước lom khom Ai có mẹ là có núi vàng núi bạc Chứ cầu mong chi bôn ba tham của xứ người!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào